Kim dung

Kim Dung được ví là "Độc Cô Cầu Bại" trong thế giới truyện võ hiệp kỳ tình ông sáng tạo để hàng triệu độc giả thưởng thức.

Bạn đang xem: Kim dung

Trong bài viết mới, BBC nhận định Kim Dung là một trong số ít nhân vật có tầm ảnh hưởng sâu rộng với cộng đồng người Hoa qua nhiều lĩnh vực. Ông làm nên hiện tượng văn hóa vô tiền khoáng hậu. Tác phẩm của ông còn được dịch sang tiếng Anh, Hàn, Nhật, Thái, Pháp, Indonesia, Việt Nam. Ở Việt Nam, nhiều thế hệ độc giả là fan của Kim Dung.

Nhà văn Kim Dung. Theo thống kê chưa đầy đủ, gần 300 triệu cuốn truyện Kim Dung từng được xuất bản. Giáo sư Nghiêm Gia Viêm (Đại học Bắc Kinh) cho rằng gộp cả bản lậu, con số đáng kinh ngạc hơn.

Tác phẩm của Kim Dung có nhiều yếu tố lôi cuốn, dễ thấy nhất là võ thuật. Ông dày công nghiên cứu và tạo ra hệ thống chiêu thức, khái niệm đồ sộ về võ học. Chúng có hình thái đa dạng từ chưởng pháp, cước pháp, quyền pháp, nội lực, khinh công, sử dụng binh khí đến cả những môn dị biệt như Sư tử hống của Tạ Tốn (hét ra âm thanh cực lớn), Đẩu chuyển tinh di của nhà Mộ Dung (dùng chiêu thức đối thủ để đánh trả) hay Hấp tinh đại pháp (hút nội lực kẻ khác). Trong đó, nhiều môn có hiệu quả thị giác cao khi chuyển thể lên màn ảnh như Hàng long thập bát chưởng, Lục mạch thần kiếm hay Lăng ba vi bộ.

Có những trận đấu được Kim Dung khắc họa với diễn biến kịch tính, hồi hộp. Tiêu biểu là trận quyết tử giữa Tạ Tốn và Thành Khôn dưới giếng trong Ỷ thiên đồ long ký. Lúc này, Tạ Tốn đã bị mù và không thể đọ lại kẻ thù - từng là sư phụ - có võ công cao hơn nhiều. Kim Dung khéo léo xoay chuyển tình thế bằng tình tiết bất ngờ. Khi Thành Khôn sơ ý tung chiêu móc mắt, Tạ Tốn không đỡ mà cũng ra đòn này với kẻ thù khiến hắn không kịp trở tay. Khi cả hai cùng mù, Tạ Tốn chiếm tiên cơ do đã mù lâu, cuối cùng đánh bại Thành Khôn. Các cuộc đọ sức giữa nhóm võ lâm ngũ bá cũng gây ấn tượng nhờ sự khác biệt về lối đánh của Âu Dương Phong, Hồng Thất Công, Hoàng Dược Sư...

Không chỉ dừng ở việc mô tả, Kim Dung còn đưa triết lý vào võ, tạo ra một tầng nghĩa thú vị. Hàng long thập bát chưởng mang chất cương mãnh, trực diện, phù hợp những đấng nam tử hào sảng như Quách Tĩnh, Tiêu Phong, Hồng Thất Công. Thái Cực Quyền của Trương Tam Phong mang tôn chỉ lấy nhu thắng cương. Ám nhiên tiêu hồn chưởng của Dương Quá cực mạnh nhưng chỉ có thể phát huy tối đa hiệu quả khi chàng đang đau buồn vì tình. Độc Cô Cửu Kiếm có triết lý không câu nệ chiêu thức, lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, dành cho những người phóng khoáng như Phong Thanh Dương và Lệnh Hồ Xung.

Xem thêm: Phần Mềm Đọc Văn Bản Tiếng Việt Hay Nhất Hiện Nay, 8 Website Chuyển Văn Bản Thành Giọng Nói Tốt Nhất

Việc học võ công cũng gắn liền với những diễn biến ly kỳ, tiêu biểu như đoạn cuối tác phẩm Hiệp khách hành. Nhân vật chính - Thạch Phá Thiên - đến một hòn đảo để nghiên cứu bài thơ của Lý Bạch được khắc trên vách, được cho là ẩn chứa võ công phi thường. Hàng loạt cao thủ đã bỏ nhiều năm cố phá giải bí mật qua ngữ nghĩa nhưng vô ích. Còn Thạch Phá Thiên - vốn không biết chữ - chỉ xem bài thơ như các hình vẽ và lãnh ngộ võ nghệ tuyệt thế. Lối xử lý này vừa trào phúng, vừa gây bất ngờ cho độc giả, lại vừa ẩn chứa triết lý về cách nhìn sự vật khác biệt.

* 10 đại cao thủ trên trang sách Kim Dung

Kiếm khách Kiều Phong (Huỳnh Nhật Hoa đóng trong bản Thiên Long Bát Bộ 1997 của TVB) được nhiều khán giả hâm mộ.

Yếu tố lịch sử được đan cài khéo léo trong tác phẩm của Kim Dung. Nhà văn lấy những sự kiện có thật, thêm thắt yếu tố hư cấu để viết truyện. Trong Anh hùng xạ điêu, Quách Tĩnh được Thành Cát Tư Hãn cưu mang và giúp ông trên hành trình chinh phục các xứ láng giềng. Sau đó, chàng lại là người giữ thành Tương Dương để ngăn Mông Cổ chiếm Trung Quốc. Lộc Đỉnh ký hư cấu hóa nhân vật Vi Tiểu Bảo vào chặng đường nắm quyền lực của vua Khang Hy (nhà Thanh). Thủ pháp kiểu nửa hư nửa thực này cuốn khán giả vào câu chuyện, đồng thời tạo bối cảnh cho những trận đánh hoành tráng, như khi Dương Quá ám sát vua Mông Cổ giữa trận tiền cuối Thần điêu hiệp lữ.

Một ý tưởng xuyên suốt trong truyện Kim Dung là chống lại sự cưỡng cầu, chiếm hữu quá nhiều. Các nhân vật muốn thành lãnh tụ quần hùng, tranh bí kíp - như Nhạc Bất Quần, Đông Phương Bất Bại, Mộ Dung Phục - đều phải trả giá ở mức độ nào đó. Còn người sống vô vi, ít tranh giành như Lệnh Hồ Xung, Đoàn Dự, Hư Trúc được tưởng thưởng về cuối. Có những nhân vật lịch sử như Thành Cát Tư Hãn, Khang Hy giành được quyền lực và vinh quang nhưng phải trải qua cuộc sống căng thẳng. Trong khi những nhân vật biết buông bỏ tìm được sự bình an trong tâm hồn, như Trương Vô Kỵ hàng ngày vẽ chân mày cho Triệu Mẫn.